Tui là mẩu bánh, tui là cục bột~

Hay quá trời hay nè

creep

Advertisements

Come harvest me

1. Come harvest me

Với bác sĩ, hành động lấy nội tạng từ người hiến tặng sau khi họ chết được gọi là harvest. Amy Hempel dạy tôi vậy.

Amy nói, “Aren’t we all somebody’s harvest?”

Mỗi lần nghĩ tới câu này, hay mỗi lần lặp lại từ harvest, lòng tôi vừa nặng nề, vừa trống rỗng, ấy là nếu như sự trống rỗng có thể mang lại cảm giác nặng nề.

2. Schedule to cry

Hiện tại chỗ tôi là 5 giờ chiều, 6 giờ tôi có cuộc hẹn qua Skype với một người bạn, nói chính xác thì là người hợp tác trong một dự án nghiên cứu.

Tức là tôi có 1 tiếng để khóc.

Cuộc sống quay bọn mình mòng mòng, nhỉ. Tưởng tượng bây giờ đến khóc cũng phải lên kế hoạch trên Google Calendar: Thứ Tư ngày 8 tháng 2 năm 2017, từ 5 giờ đến 6 giờ. Sự kiện: Khóc vì Nam Khang. Địa điểm: Phòng làm việc.

Nam Khang là bút danh của một tác giả đam mỹ. Anh yêu một người anh gọi là ông xã. Họ ở bên nhau 7 năm, cho tới khi ông xã của anh trở thành ông xã của một người phụ nữ xấu số nào đó, vì áp lực xã hội và những điều tương tự. Anh viết một tuỳ bút mang tên “Em đợi anh đến năm 35 tuổi” rồi tự tử năm anh 28. Anh nói với ông xã của mình, bởi vì em mãi mãi không sống được đến tuổi 35, nên em mãi mãi đợi anh.

Tôi không tìm được từ ngữ nào miêu tả cảm giác của mình.

Aren’t we all somebody’s harvest?

Tôi còn 45 phút để khóc.

Có những khi tình yêu là không đủ.

Tôi chưa bao giờ ở bên cạnh người khác lâu tới mức cảm thấy bản thân muốn bỏ đi. Chưa bao giờ ở bên cạnh người khác lâu tới mức những thói quen sinh hoạt nhỏ nhặt kì dị của người kia làm tôi phát ngán, tới mức cảm thấy lòng mình mênh mông những cơn buồn chán vu vơ mà ở bên cạnh người khác còn tệ hơn là ở một mình.

Vậy nên, những người đã trải qua biết bao ngày giặt chung quần áo, cùng phơi chăn lúc nắng, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau vần vò một em mèo béo – sao họ lại nỡ bỏ đi?

Nhiều lúc tôi mong tôi có thể ôm tất cả yêu thương của Lan và Châu, của Muỗi và Hiền và Ve và Phích và Gà, ôm lại hết rồi nổ tung như pháo hoa.

Những người khác vật lộn với cuộc đời theo cách của họ, họ có nỗi buồn của riêng họ. Đến mức người cùng giặt quần áo, cùng phơi chăn ngày nắng, cùng nấu cơm, cùng vần vò một em mèo béo cũng là không đủ.

Với những người đã tìm thấy nhau, thời điểm nào và lý do gì khiến tình yêu không còn là đủ nữa?

Như tôi là tốt nhất, buộc bản thân lên thuốc pháo rồi biến thành pháo hoa nổ tung trên bầu trời.

Tôi còn 30 phút để khóc.

3. Pain

Chronic pain is the type of pain that persists, even after the damaged tissues that brought you pain in the first place have healed. There is no cure for chronic pain. There is no end to chronic pain.

Meaning: you would feel excruciating pain when there is actually nothing to feel painful for. You feel what your brain allows you to feel. You see, hear, taste, touch, smell, and experience the world as your brain allows you to.

You’ll never know if you’re in the Matrix.

You’ll never know if you’re in a virtual reality, but guess what, your pain is never gonna be “virtual”.

Descartes: Cogito ergo sum
Tien: I feel pain, therefore I am.

02072017

Trong quá khứ đã có nhiều lúc mình thực nực cười và hợm hĩnh và giả tạo. Mình mong mình có thể dừng lại và không hành xử như đống phân như vậy nữa.

Tâm linh em cần được an ủi T_T

giờ là 4 giờ sáng rồi, mình đang nghe Those Were the Days. Vừa đọc xong Thế Giới Nhỏ của Cận Sắc Ivy, câu truyện mà theo ý kiến chủ quan của mình là – chính văn thì ngược nhân vật chính, phiên ngoại thì ngược nhân vật phụ, ngược đến tơi bời khói lửa. Đây là truyện hay nhất trong các truyện thuộc hệ liệt này, mình thấy vậy. Truyện có những chi tiết cực kì ngọt ngào được sprinkled trên một bãi toàn angst và angst và angst, truyện rất angst nhưng không hề u tối hay tuyệt vọng, truyện viết rất tốt, kết cấu lạ, mình thích, không có gì phàn nàn cả, ngoại trừ việc nó làm mình buồn tới mức mình cảm thấy ruột gan trống rỗng. We’d sing and dance forever and a day. Cậu biết không, mình rất thích cụm từ forever and a day. Nhưng trên đời này không có vĩnh cửu, tuổi trẻ vĩnh hằng lại càng không. Mình già rồi, my pain tolerance has gone down so low, it doesn’t even exist anymore, mình không muốn bị buồn thế này đâu. Tẹo nữa 6 giờ mình phải dậy chuẩn bị đi làm rồi, mà giờ mình còn đang khóc lòi cả mắt ra. Mà thôi, bản tính antisocial đã bảo vệ mình khỏi nhiều heartaches rồi, thỉnh thoảng bị dằn vặt thế này cũng được. Chời ơi tui cần ôm 10 em panda. Ngay. Bây. Giờ T_T

 

011717

Every time I watch Milo Yiannopoulos making appearances at universities I was APPALLED by how close-minded those college students are. They are living in one of the very few places where they’re lucky enough to exercise freedom of speech, but oh god no, they have to resort to violence to put an end to that very freedom. Yup, you’re entitled to have your opinions, but you ain’t allowed free speech if your opinions are different from mine — See how ridiculous that is? A lot of what Milo’s said offended me to the point where I want to punch him in the face, but you learn nothing from surrounding yourself with a group of similar minds in your happy little bubble “safe zone”. Education (gender studies, to be more specific) is now turning into reinforcing prejudices, and as someone who wants to dedicate my whole life to academia, it is so fucking sad to witness.

And Then There Were None

Phồn Chi của Ngô Trầm Thuỷ phù hợp với khẩu vị của tôi hết sức. Đọc đam mỹ cho tôi ảo giác rằng những cơn giông tố còn ở rất xa. Đọc và lướt qua những niềm vui, những nỗi đau không thuộc về mình. Đọc và cảm nhận bản thân được bao bọc trong một khối mềm nhẹ, sạch sẽ, vô lo; trái tim không còn thấy kiệt quệ với cảm giác bất lực và thua kém và áp lực tới run rẩy da đầu. Vậy nên tôi không bỏ được, dù thực sự là việc đâm đầu vào đam mỹ đang huỷ hoại cuộc sống của tôi. Mà nhắc tới huỷ hoại cuộc sống, từ rất lâu trước đây có một người bạn đã nhận xét rằng tôi là người sẽ nhảy xuống vực sâu ngay cả khi có người vươn tay ra muốn hớt tôi lại. Ừa thì hồi đấy trẻ con quá mà, chẳng hiểu sao lại tôn thờ chủ nghĩa self-destruction. Hình như tên bạn là Tuyết Ngân? Lâu quá rồi, ký ức nhão vào nhau như bùn lầy. Tôi hỏi bạn, với tôi bạn là Dương được không, vì gọi Tuyết Ngân nghe lạnh lẽo quá. Dương viết những câu truyện tôi rất thích, mặc dù chúng khác với phong cách tôi thường thích; và tôi đáp lễ Dương bằng những mẩu truyện Dương gọi là ‘hàng trao đổi ngang giá’, dù những gì tôi viết không phải gout của Dương. Dương khi ấy là fresh-fruit là tôi, chúng tôi cứ đưa qua đưa lại những ‘hàng trao đổi’ ấy. Tự nhiên tôi thấy những gì mình viết ra đặc biệt hơn rất nhiều, chúng là quả táo để đổi lấy quả lê của Dương nha.

Sau đó cuộc đời rèn rũa tôi và Dương theo những cách khác nhau. Cuộc đời vần vò mỗi đứa thành các dạng broken toys, mỗi tội, chỗ đứa này vỡ đứa kia lại lành lặn. Dương không còn điều kiện để luẩn quẩn với con người luôn nhảy nhót bên bờ vực thẳm như tôi nữa. Dương mang theo áp lực cáng đáng cả gia đình, niềm vui self-destruction của tôi trong mắt Dương là quá xa xỉ và nhảm nhí. Đây là điều định trước sẽ xảy ra rồi, bởi vì Dương trồng lê còn tôi trồng táo mà ^^. Biết vậy, nhưng khi Dương không còn muốn là fresh-fruit của tôi nữa, tôi vẫn không ngăn được bản thân cảm thấy buồn và trống rỗng, như bài thơ And Then There Were None.

Continue reading