Cigarette Daydreams

Post viết suốt từ ngày mồng 9…

Will we burn or we just smolder?

Năm tháng vùn vụt qua đi, và mặc dù thời gian chưa để lại dấu ấn đáng kể nào trong cuộc đời anh trên phương diện sức khoẻ, anh vẫn biết rằng một ngày nào đó tỉnh lại, anh sẽ bàng hoàng nhận ra rằng cả cuộc đời mình đã trôi qua. Dẫu sao thì, cái “ngày nào đó” này không phải là ngày hôm nay, vậy nên vừa rồi anh cũng chỉ tỉnh dậy, nhạt nhẽo ngáp một cái, “Ừa, hôm nay mình qua 25”.

Nếu cuộc đời anh là một bài hát, thì đó chính là Telescope của Cage the Elephant, bảy năm trước là vậy, giờ vẫn vậy.

Anh hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, mỗi tội giờ muốn hút cần uống bia với Hiền với Muỗi chắc phải hút qua Skype quá =). Lần đầu tiên hút thuốc lá anh thấy bọn khói như đang cười mùah hà hà trong vòm họng, nói với anh bằng giọng lưu manh nham hiểm, “WE’RE COMING FOR YOUR LUNGS!!!”, rất ngộp. Lần đầu tiên hút cần thì khác hẳn, bọn khói tươi cười mời gọi “Don’t mind us, we’re just sweet clouds from heaven hugging your throat~~~”, êm đềm nhẹ nhàng. Nhưng hút gì thì hút, in the past I smoked to die and now I smoke to live, gì thì gì chứ anh thấy thế thiệt mịe nó quá tiến bộ rồi.

25 and confused and scared. Những nghiên cứu của anh phần lớn tủn mủn, nhỏ nhặt, incremental đến đáng thương. Trong đợt phỏng vấn grad schools vừa rồi, có người hỏi anh “What’s your deepest darkest research fear?” Lúc đấy anh đã nói anh sợ rằng những gì anh dành cả cuộc đời để nghiên cứu sau này sẽ bị người khác refute hết. Anh vừa yêu vừa hận (nhưng chủ yếu vẫn là yêu) cái self-correcting nature of science như vậy. Phải nhìn cuộc đời mình amount to nothing là nỗi sợ muôn thưở của anh, qua mỗi một lần sinh nhật thì nỗi sợ ấy lại lớn hơn một chút. Tự nhiên anh có liên tưởng kì cục thế này, ngay từ khi sinh ra mình đã bị ép kí hợp đồng vay nặng lãi với Chúa, mỗi lần sinh nhật lãi suất tăng lên gấp bội, mình tìm cách trả lại cả gốc lẫn lãi trong vô vọng, vậy nên you are bound to have psychological disorders đó =). Giờ anh mới chỉ có 3 cái publications không ai thèm cite, search ‘Tien Tong’ trên google scholar chắc lướt đến trang thứ 20 cũng chẳng thấy tên anh. Nhưng anh có thể tưởng tượng được cảnh toàn bộ nghiên cứu và những thí nghiệm của mình bị người khác chỉ ra là lost causes, là sai, là incorrect inferences, là unreplicable, như chuyện từng xảy ra với Phrenology… Nếu cả cái legacy anh để lại cho cuộc đời là một bãi rác, vậy thì thiệt là mịe nó anh còn sống làm gì? Ừa, sợ thì sợ, nhưng nỗi sợ này vẫn chưa đủ lớn để anh từ bỏ nghiên cứu.

Science is fascinating. I recently talked to this guy named Jonathan Gratch. He mostly does research teaching machines how to recognize and shape emotions, he wants to create virtual humans that have and understand emotions. Isn’t that just so fucking cool? He showed us a clip of a virtual therapist talking to a veteran suffering from PTSD. Jon said that compared to talking to a person, people might be even more comfortable talking to computers. That veteran, in particular, never talked to anyone about having recurring nightmares related to the battlefields. But she told the virtual therapist about having nightmares of being blown up. Of her friends losing their lives, one by one. Of dying in a foreign country and never being able to see her family again. She listed the horrible things she dreamt of in a nonchalant, dull voice like she was saying out loud her grocery list. Then, the virtual therapist asked, “How much does this problem affect you?” Do you know what she said? She said, “This is not a problem, this is just life”. Man, that was so fucking powerful. That hit me so fucking hard, I wanted to burst out crying like a baby.

I’m a researcher, right. But in the past 5 years, the only thing I do is reducing humans to numbers. Want to study the empathetic level for others’ emotional or physical pain? You have to measure empathy. Want to know the depressive level of an individual? You have to quantify depression. You have to quantify love. You have to quantify compassion. You have to quantify feelings, emotions, grief, resilience, aggression. You have to quantify anything and everything. That’s my way to science. That’s my job. I run statistical analyses to find patterns of behaviors, or of neuronal activities, and then determine whether or not those patterns tell us something meaningful about the mind or the brain. So the people that I studied, my participants, they are all reducible to numbers. I only see their scores on the Beck Depression Inventory, their scores on the Neuroticism scale, the numbers representing how much oxygenated blood flows to different parts of the brain. So. Yeah. That video with the veteran talking about her nightmares reminded me that people are actual human beings with actual struggle called life. I was drunk as fuck that night too, on warm sake, which tasted awesome now that I think about it. Chicago winds were freezingly cold even in April, I walked right above the river dyed green for St Patrick’s day, trying to find the part of my soul that will still ache for humanity.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s