We are more than who we are

Tớ vừa kết thúc một học kỳ với môn Functional Neuroanatomy, trong đấy có 1 phần phải vào lab và học các bộ phận trên những bộ não thật. Mỗi lúc đi vào lab và cầm trên tay những bộ não nhẹ hơn cả con mèo, tớ thấy rất kì dị. Vật tớ cầm trên tay đã từng là toàn bộ tư duy và ý thức của một người, đã từng là khởi nguồn của toàn bộ tình cảm, kí ức, hiểu biết, trải nghiệm của họ.

Tớ cầm trên tay thứ đã từng là sự tồn tại của họ.

Nhiều lúc tớ sẽ cầm trên tay những thứ khiến họ phải rời khỏi thế giới này. U não. Chảy máu não. Phình động mạch. Thoát vị não.

We are more than who we are, tớ thấy vậy. Cảm giác như những lúc đi nghe hoà nhạc và hàng nghìn người xung quanh mình cùng khóc, cùng la hét, cùng hát, nhịp tim và sóng não được synchronized. Tớ thấy điều này thật mâu thuẫn. Tớ cho rằng con người là tồn tại cô độc tuyệt đối, phần lớn thời gian bọn mình bị mắc kẹt trong cơ thể và trí não của chính mình, vậy nhưng lại có những khoảnh khắc tuyệt vời như thế, sometimes we’re allowed to transcend and go beyond our own existence. Như vậy thật kì diệu.

Chiều hôm đó tớ thi xong, bước ra ngoài trời mưa tầm tã, tớ vừa ngồi xe buýt vừa nghe Right as Rain, and everything felt just right ấy, như là tớ biến thành người 2D trong một puzzle, mảnh ghép nào cũng khít với nhau. Mưa thì rơi hoài và bài hát rất funky của Adele làm ướt nhẹp thế giới của tớ, dù Adele đang hát về việc mọi thứ chẳng ra đâu vào đâu ngay cả khi em đã cố hết sức, “you give up everything you are, and even then you don’t get far”. Tớ thích những bài hát có lời rất buồn, nhưng nhạc thì tưng tửng :)). Rồi tớ nhớ có lần Adele nói cảm ơn mọi người đã tới nghe em hát trong một chương trình truyền hình nào đó, họ đứng ngoài đợi từ rất sớm, rất lâu, dù trời mưa hay tuyết gì đó, Adele thiệt đáng yêu hết sức T_T thương fans vô cùng. Em liệu có bao giờ hiểu được âm nhạc của mình đã tác động tới cuộc sống của bao nhiêu người không nhỉ? Có những khi họ cuộn tròn bản thân lại như cục bông và xa lánh thế giới, và thứ duy nhất họ cho phép ở bên mình là nhạc của em. Điều ấy tuyệt diệu biết bao.

Ngay cả cậu cũng vậy, khi nghĩ tới cậu tớ thấy rất vui vẻ, và cậu có biết rằng cậu đã làm cuộc sống của tớ dễ chịu hơn rất nhiều? Bọn mình như một đống những sợi chỉ, và mình không bao giờ hiểu được tường tận mình đã tác động tới những ai, và nhiều thế nào. Khi những sợi chỉ đan vào nhau, mọi thứ loạn hết cả lên, nhưng cuộc đời mình cũng bởi vậy mà như trải ra tới vô hạn. Như những bài hát của Adele sẽ được hàng tỷ người nghe, ở quá khứ, ở hiện tại, ở tương lai. Và ngay cả khi tớ chỉ là một trong cả đống chỉ đang đan vào nhau rối tung lên, thì vào giờ phút này tớ vẫn thấy right as rain.

 

Sometimes people use thought to not participate in life

“Things change. And friends leave. And life doesn’t stop for anybody.”

Mọi thứ sẽ thay đổi. Và những người bạn sẽ đi qua cuộc đời ta. Và cuộc sống không dừng lại vì bất cứ ai.

Lần đầu tiên đọc những dòng này trong The Perks of Being a Wallflower của Stephen Chbosky, trái tim tớ thít chặt lại. Cảm tưởng như móng tay ai đó từ từ cắm sâu vào nó, một hình phạt từ Địa Ngục mà tớ còn chưa kịp hiểu vì sao mình lại bị phạt.

Tớ chưa bao giờ biết phải đối mặt với những sự mất mát như thế nào, điều duy nhất tớ biết làm là ngủ, hoặc nếu thức thì làm tâm trí bận rộn với những thứ khác để không nghĩ đến chúng nữa. Nhưng thỉnh thoảng vào một thời điểm nào đó tớ không ngờ tới, như lúc này, những ký ức ấy bỗng dưng nổi hứng thú muốn chứng minh là trí nhớ của tớ tốt hơn tớ tưởng, và cảm giác mất mát thả xuống một tấm lưới tớ dù tránh đi đâu cũng không trốn được.

Lần đầu tiên tớ đối mặt với cái chết là năm lớp 2, khi mẹ mua tặng tớ một em mèo con màu trắng nhân dịp sinh nhật. Em bé lắm, và tớ thì quá nhỏ để hiểu vì sao một ngày tỉnh dậy em không còn sống nữa. Tớ chỉ kịp ở bên em một tuần. Khi tới lớp học, chỉ cần nhớ đến việc em đã chết. Lạnh và cứng. Tớ sẽ khóc. Ban đầu là những tiếng nấc nhỏ, rồi sau đó thấy đằng nào cũng bị người khác phát hiện mất rồi, tớ bắt đầu gào rống lên như bị ai đó bắt nạt ghê lắm. Tai em sẽ không còn máy máy mỗi khi tớ lại gần, cái bụng tròn tròn của em sẽ không phồng lên xẹp xuống qua mỗi nhịp thở, đệm thịt hồng hồng bé tẹo của em cũng sẽ không quờ lên mặt tớ đòi ăn nữa. Những cái chết luôn đến vào lúc tớ không hề chuẩn bị, và như tớ từng nói, tớ chưa bao giờ có lời tạm biệt tử tế với bất kì ai. Mọi người – à, và mèo – chỉ đơn giản là biến mất.

Trở về hồi lớp 2 của tớ, tớ không tính đến việc mọi người sẽ bâu lại, vừa quan tâm vừa lo lắng hỏi vì sao tớ khóc. Trước ánh mắt của cả đống người bao gồm giáo viên và bạn cùng lớp, tớ thấy nói ra ‘vì mèo nhà tớ vừa chết’ nghe thật không phù hợp với đợt nước mắt nước mũi mất hết lý trí này. Và tớ cố gắng tìm trong đầu lý do nào đó “đáng” khóc hơn. Bố mẹ ly dị có lẽ là sự lựa chọn an toàn, vì khi ấy tớ đã dùng lý do này để giải thích, dù ly dị đã là chuyện của vài năm trước, và dù tớ cảm thấy đó chẳng phải là việc gì buồn để khóc. Nhưng khi tớ 7 tuổi, thì lý do như vậy nghe có vẻ hợp lý trong mắt người khác, hợp lý với số lượng người đông đảo vây quanh, hợp lý với hành động khóc nhè không kiểm soát của tớ. Và bởi đầu óc ngu xuẩn của tớ khi ấy nghĩ rằng mèo chết không phải là lý do “đáng” để khóc, vậy nên mọi chuyện cứ như vậy chấm dứt. Ừa.

Thôi hãy nói tiếp về Wallflower đi.

Nhiều khi tớ thích một cuốn sách chỉ vì một câu trong cuốn sách ấy làm tớ có cảm giác tớ là họ – những người trên trang giấy. Với Wallflower, đó chính là câu “Welcome to the island of misfit toys”.

Dưới đây là những đoạn trích khác tớ rất thích trong truyện, nếu có thể dịch, tớ sẽ dịch, nếu không thể, tớ sẽ để nguyên.

“Just tell me how to be different in a way that makes sense.”

“Sometimes people use thought to not participate in life.”

“It’s just hard to see a friend hurt this much. Especially when you can’t do anything except ‘be there.’ I just want to make him stop hurting, but I can’t. So I just follow him around whenever he wants to show me his world.”

“Tôi không biết liệu bạn có khi nào cảm thấy như thế này. Thấy rằng bạn muốn ngủ một ngàn năm. Hoặc là không tồn tại nữa. Hoặc là không muốn nhận thức được rằng mình đang tồn tại. Hoặc gì đó tương tự như vậy. Tôi nghĩ ham muốn này thật không lành mạnh, nhưng mỗi khi cảm thấy tồi tệ, tôi đều mong ước như vậy. Đây là lý do tôi không muốn suy nghĩ nhiều. Tôi chỉ muốn làm cho mọi thứ ngừng quay cuồng.”

Waltzing With Death

When I tried to think of a title for a post dedicated to Chrollo Lucilfer, I came up with what you see up there. But then when I thought about it, the title is actually true for nearly all HxH characters. Everyone in HxH is living like they’re throwing their lives away: Kurapika pushes himself to the extreme for vengeance, Gon and Killua and countless others put their lives on the line just to get stronger (well, Gon needs to find his dickhead of a father; and Killua needs to be strong enough to break free from his suffocating family).

In the HxH universe, if you are weak, you might as well not exist at all.

Tumblr: Over-analyzing literally everything. And I am so glad I’ve found you.

Chrollo is a true child of Meteor City: he doesn’t count. No one counts, unless they mean something to him, and then they count more than him. It doesn’t matter if he lives or dies – he’s fine with either option, and that’s why he’s fine with hurting strangers: he’s treating them the way he aspires to be treated. Does he want to be treated this way? I don’t know, but it sure looks like he thinks this is how human interaction should go.

This is why he’s both discriminatory and indiscriminatory in who he kills. Why should he care about other people enough to kill them? And then, why should he care about the people that he kills? They’re as human as he is, and he hardly even considers himself a human being.

I’ve loved the character of Chrollo Lucilfer from the start. Why?

Because:

1) He fought with TWO arguably strongest and deadliest Zoldycks (who, mind you, came to assassinate him) thinking ONLY about stealing their nen abilities, not how to stay alive. I was immediately starstruck and had major respect for him. Who else can stand a chance against Zeno and Silva Zoldyck?

2) He was able to get a group full of egoistic, self-centered, anarchic bastards together in order, and act for the benefits of the group.

3) His nen ability is cool as fuck. Out of all of the bandit members, HE is the one that got the power to steal. He was born to be a leader with analytic, strategic and planning skills that are second to none. He was born to take everything from everyone, and he does it without any mercy.

Chrollo didn’t have much “screen time”, yet Togashi has managed to develop an extremely complex, multifaceted character. He is not your typical super-villain who is evil just for the sake of being evil (the Black Organization from Detective Conan is an example of such typical super-villains type. They are in the storyline just because, you know, every fairy tale needs a good old fashioned villain). Chrollo is much more than just a villain. He is the living embodiment Meteor City, reflecting all human’s horrid deeds. His lack of morality and empathy is just the reflection of the cruel, bleak world around him. He is giving back the world exactly what it has given him. And now that he got his nen back, I’m excited to see what he’s capable of.

P.S.

Anh cực kỳ đồng tình với ý kiến phía trên của em gái nào đó trên tumblr: cư dân của Phố Sao Băng đều là những kẻ bị vứt bỏ như rác rưởi. Đối với thế giới bên ngoài, họ không danh tính, không xuất thân, và về cơ bản là không tồn tại. Chrollo lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, nên đối với nó, ngoại trừ những thành viên của Ryodan (các thành viên chủ chốt thôi), tính mạng của bất cứ ai đều không quan trọng, kể cả tính mạng của chính nó.

(Xin dành 1 giây tưởng niệm Uvogin, Paku, Shalnark, và Kortopi. Uvogin và Paku chết hoành tráng vô cùng. Còn 2 cháu bé Shalnark và Kortopi, các cháu đã chết quá lãng nhách và oan uổng uhuhu T_T)

Lại trở về với chủ đề coi rẻ tính mạng của bản thân và coi rẻ tính mạng của những người không quan trọng – có nhân vật nào trong HxH mà không như vậy? Mọi người, bao gồm cả đứa nhỏ 12 tuổi ngây thơ như Gon, đều có lý tưởng của mình. Đối với họ lý tưởng ấy quan trọng hơn tất thảy, tất cả những thứ râu ria khác, như cái chết, đều không có ý nghĩa gì. Nhìn vào 2 kẻ thù không đội trời chung – Kura và Kuro – thực ra bọn nhỏ giống nhau nhiều lắm. Kurapika đã nói, “Tôi không sợ chết, tôi chỉ sợ sự hận thù trong tôi sẽ phai nhạt” nhưng rồi cháu bé đã từ bỏ kế hoạch báo thù của mình để cứu bạn. Còn Chrollo đã nói với Ryodan, “Mệnh lệnh của tôi là tối quan trọng, tính mạng của tôi chỉ là thứ yếu”, với Chrollo bọn nhện là quan trọng nhất. Bọn nhỏ đứng ở 2 chiến tuyến không phải vì 1 bên đại diện cho cái thiện, 1 bên đại diện cho cái ác, mà đơn giản vì lý tưởng của 2 bên không tương đồng. Nếu Killua không làm bạn với Gon ngay từ đầu, dễ có khi nhà Zoldyck nhét nó vô Ryodan lắm à~.

Prepare to get your non-chicken ass kicked

Tối qua nửa đêm bạn gửi cho bài này, xem xong cười khỏi ngủ luôn =)). Bây giờ anh đang nghe bản 10 tiếng trong lúc phân tích dữ liệu. Nếu bạn nhỏ nào chưa xem thì xem đi chứ không thiệt uổng phí 1 tuyệt phẩm =)). Không nhưng mặc dù lyrics thì troll đến không thể troll hơn được, kiểu “you’re about to get massively fucked”, nhưng thực sự bác hát hay lắm đó xD!